Nếu ước ao một cơ thể khỏe khoắn và cân đối, bạn phải đến phòng tập gym đề tập luyện, nhưng nếu muốn có một trí óc nhạy bén, bạn chỉ cần… ở nhà đọc sách và tham khảo những phương pháp tí hon mà hữu hiệu tại đây.
Thị trường chứng khoán (chợ chứng) thế giới vẫn rất bình thường, tăng giảm đều đặn, nhẹ nhàng, nói chung là rất đẹp. Còn tại Việt Nam thì tình trạng tắm máu (bath blood) “tàn bạo” trên chợ chứng khoán của người Việt gọi là Vờ Ni Index.
Sự tàn bạo của chợ chứng khoán như tôi luôn trao đổi với các bạn trên những video ở kênh Thái Phạm, thì nó chỉ đứng thứ 2 sau mỗi chiến tranh. Vì ở đây bạn sẽ vừa mất tiền, tâm lý yếu, ăn không ngon, ngủ không yên nếu bạn không được trang bị kiến thức, ăn học bài bản và quản trị rủi ro vững vàng trước thị trường.
Lúc lên, ai cũng muốn kiếm và tối đa kiếm tiền và tưởng như viễn cảnh kiếm tiền là bất tận, không ai chịu nghĩ “nhỡ rủi ro xảy ra thì mình sẽ làm gì” thành thử ra những sự bất cẩn luôn bị trả giá bởi chính sự tham lam dẫn đến sợ hãi quá đà (mà toàn những lý do họ tưởng tượng ra hoặc được dẫn dắt bởi những nhà cái – nơi họ có thể nhìn bài ngửa của người khác khi đánh bài, có nghĩa là họ có thể nhìn thấy bạn cầm quân bài gì, đang đợi quân nào. Hiểu nôm na, bạn vay bao nhiêu tiền, cả thị trường vay bao nhiêu tiền, bạn mua con gì, mã nào, dùng tiền thật hay tiền margin và trong túi của bạn còn bao nhiêu thì tất cả đối với họ là bài ngửa. Còn bạn là bài tù mù). Đương nhiên, luật chơi là không công bằng. Sẽ đừng blame (đổ lỗi) cho nhà cái vì đây là “chợ” của họ. Họ có luật lệ của họ và luật của họ là “nhìn thấy hết” và họ hỗ trợ bạn khi nghẽn lệnh, còn khi hết nghẽn lệnh thì họ đã “để chúng trèo lên mái nhà và cất thang đi” (cho bán thoải mái ).
Mấy nay thấy nhiều bạn nhắn tin, và đăng lên cộng đồng sợ hãi vì nhiều tin tức như đại dịch khiến cách ly toàn TP HCM 15 ngày, rồi Hà Nội cấm các hoạt động thiết yếu từ hôm qua… rồi bị các “chuyên gia” kinh tế, chứng khoán nói những từ như “đứt gãy chuỗi cung ứng”, nguy hiểm… rồi sau đó, bằng những hành động thực sự, có trọng lượng khi họ bán ra cổ phiếu, dìm sàn, tạo lực bán mồi, và những bạn quản trị rủi ro kém khi đã full cổ phiếu, full margin đã phải bán tháo ra tránh những lần call margin lớn.
Tôi không biết nó có phải là những tin Covid-19 không, nhưng thị trường vốn mau quên. Thị trường chứng khoán không phải là nền kinh tế, nó là hàn thử biểu tâm lý về sự kì vọng, tham lam và sợ hãi trên thị trường trong một cuộc chơi tiền bạc. Một sàn Casino lớn, một Las Vegas lớn và rất lớn, nơi những kẻ khôn ngoan, tinh ranh và nhà cái sẽ lấy tiền từ những tay tham lam, sách vở, và naive (khờ khạo). Đọc bài này nhé để hiểu hơn, hoặc đọc về Edward Thorp và người đàn ông đánh bại mọi thị trường ở đây:https://happy.live/edward-thorp-thien-tai-toan-hoc-danh…/
Về dài hạn, thị trường chứng khoán là một nơi gọi vốn cho nền kinh tế và doanh nghiệp (ở thị trường sơ cấp). Còn với thị trường thứ cấp, và đặc biệt trong ngắn hạn, nó là một nơi “sát phạt” nơi kẻ kém kinh nghiệm, tham lam (rồi sau đó sợ hãi tột đỉnh) sẽ phải đưa tiền cho người có kinh nghiệm hơn, quản trị rủi ro tốt hơn. Cho nên với “chợ” chứng khoán HOSE (stock market) thì cũng là một loại chợ “tàn bạo” như thế.
Nếu bạn không rõ lý thuyết về xác suất cược, thì đừng tham gia chợ này, cá nhân tôi đã có chia sẻ 1 bài viết từ đầu năm về việc áp dụng cách “cược khi lợi thế nghiêng về mình” tại CASINO thực sự và “chợ chứng” ở Zurich, Monte Carlo tại đây, bạn đọc lại.
Tôi xin trích lại một đoạn cho bạn đọc ở trong bài:
“Kết quả này, cũng giúp tôi suy rộng ra trong thị trường chứng khoán tại sao phần đa (nếu không nói trên 90%) số người đầu tư chứng khoán (hay nhiều ông gọi là chơi chứng khoán) thua lỗ. Đa phần là bởi họ thiếu phương pháp, ít học, ít đọc và nếu đọc thì không áp dụng làm chủ cảm xúc tốt.
Lúc thị trường thuận lợi, kinh tế thuận lợi thì họ thường chơi nhỏ, thắng thì chơi nhỏ rón rén. Còn khi thua thì mang tâm lý gỡ gạc nên chơi đậm full margin không chỉ 5:5 mà còn 4:6; 3:7; 2:8. Kết quả cháy túi, cháy tài khoản thì rõ rồi không bàn.
Tựu một điểm chung, tôi nhận thấy đó là kiểm soát rủi ro, risk control first. Biết mình đang tham gia cuộc chơi nào? Đầu cơ hay đầu tư, để mà có khả năng kiểm soát rủi ro cho phù hợp. Đầu tư thì phải nương theo vĩ mô, theo FA của doanh nghiệp và dùng margin ít, càng ít càng tốt để…ngủ ngon. Riêng tôi, tôi quan niệm “đầu tư là để ngủ ngon”. Còn nếu không làm được vậy, đừng tham gia vào cuộc chơi ấy!”
Ok, tôi lập lại một lần nữa bạn nhé! THỊ TRƯỜNG CHỨNG KHOÁN KHÔNG BAO GIỜ LÀ NỀN KINH TẾ. NÓ LÀ MỘT CÁI CHỢ ĐI TIỀN, CHỢ CỦA NGƯỜI THAM LAM ĐẤU TRÍ VỚI NGƯỜI SỢ HÃI. VÀ LUÔN CÓ CÂU CHUYỆN, CÂU CHUYỆN VÀ CÁC CÂU CHUYỆN.
Hãy cược lớn, hoặc đơn giản là đặt cược khi lợi thế nghiêng về bạn. Còn nếu bạn thấy lợi thế vẫn đang nghiêng về nhà cái thì cược nhỏ lại, hoặc dừng cược. Có ai bắt lúc nào bạn cũng phải cược đâu nào? (Áp dụng thử trong Casino đi, khi lợi thế thuộc về nhà cái hoặc bạn đang xui, mà cứ uýnh thử xem –> cháy túi ).
Ok. Chợ chứng là chợ chứng và nó không phải là nền kinh tế thực, nó phải ánh triển vọng, lòng tham, kì vọng, cách đi tiền. (lần 3 trong bài này nói).
Vậy: Giờ này bạn hỏi tôi “đi tiền được chưa?”
Tôi trả lời: “Đi tiền được rồi nếu bạn đang có tiền thật, không margin, ở vùng chỉ số từ 1.200-1.270-1.290 này nếu bạn phát hiện doanh nghiệp nào, cổ phiếu nào triển vọng kinh doanh quý 3, quý 4 tốt, có kết quả kinh doanh quý 2 tốt rồi và thuộc ngành nghề hưởng lợi từ các xu hướng của thế giới thì bạn có thể bắt đầu giải ngân từ từ với 20%-20%-20%-20%-20% số tiền bạn đang có”. Chứng khoán ấy mà, nó có xuống một mạch đâu, tương tự như khi nó lên. Hôm qua, cũng là hôm mà nhà cái gom lại hàng họ đã mượn để bán khống và cũng là ngày mà họ gom thêm từ từ như cách mà tôi vừa chỉ các bạn.
Nhớ nhé, hãy học Edward Thorp và Monish Pabrai, chỉ cược khi lợi thế nghiêng về mình và thật nimble, nhanh nhẹn.
Bạn sẽ có các phần quà nếu cược đúng. Và nhớ là đừng hơn thua, ăn thua đủ với chủ chợ. Chủ chợ bảo bãi chợ, thì mình bãi chợ, chủ chợ bảo họp thì mình họp. Khi nào bạn là chủ chợ thì bạn có quyền, còn nếu bạn là người tham gia thì theo chủ chợ thôi.
1. Quan điểm trong bài viết/video này là quan điểm cá nhân của tôi, tác giả. Tôi có thể không đúng, nhưng tôi sẽ góp thêm cho bạn nhiều góc nhìn khác nhau về vấn đề bạn quan tâm.
2. Điểm tin, bài viết, video nhằm phục vụ mục đích giáo dục, educational purpose, cho các độc giả, nhà đầu tư đọc sách của Happy Live. Nó không nhằm ý định khuyến nghị hay mua hay bán các tài sản tài chính khác nhau (chứng khoán, bất động sản, crypto, vàng,…). Các bạn có thể tham khảo quan điểm của tác giả. Và, bạn tự hành động, tự chịu trách nhiệm với hoạt động mua bán của chính mình (lời hay lỗ).
3. Nếu có ai đó (báo chí, truyền thông, kênh truyền thông, các trang tin, web, app, hay cá nhân nào đó…) đăng và trích lại bài viết hoặc video, xin quý vị vui lòng trích nguyên văn bài viết, video và cả mục tuyên bố trách nhiệm/Disclaimers này của tác giả. Xin cám ơn!
Khi bạn nói về những điều rất đời thường, người yêu thương bạn sẽ bảo bạn giản dị, kẻ ghét bạn sẽ nói bạn tầm thường.
Việc của bạn là tập trung vào bản thân và công việc của bạn chính là chìa khóa của thành công. Bạn còn thời gian quan tâm đến vấn đề của người khác là bạn còn đang tự mình lấy đi thời gian quý báu để phát triển thời gian phát triển bản thân mình.
Một ngày bạn dành bao nhiêu thời gian để làm việc vô bổ, bạn có nhận thức được nó hay không?
Thường là không ai nhận thức được, vì vốn dĩ họ bắt đầu một ngày mới mà không biết cần phải làm gì, họ chờ người khác ban việc cho mình, và khi họ xong việc, kết thúc một ngày, là lúc họ lại đâm đầu vào những thứ vô bổ khác.
Hãy một lần nhìn vào gương và nghiêm túc hỏi chính bản thân bạn: Đó có phải là cuộc đời mà bạn muốn sống.
Một quyển sách to oạch với lượng kiến thức và bài tập thực tiễn “khổng lồ” cho mọi “cuộc cách mạng” thay đổi thói quen bản thân.
Cho những ai còn đang không biết bắt đầu từ đâu để có một cuộc sống tích cực.
Cho những ai biết rõ bản thân mình LƯỜI BIẾNG, nhưng không biết thiết lập thói quen mới như thế nào, và mãi LẦM TƯỞNG về sức mạnh của niềm tin (Có niềm tin thôi chưa đủ, phải có phương pháp).
Cho những ai muốn CHINH PHỤC một đỉnh cao mới của tri thức và cuộc sống chất lượng.
Đừng sợ người khác cười nhạo vì bạn bắt đầu theo đuổi một thói quen tích cực trong cuộc sống của mình. Chỉ sợ rằng chính bản thân mình không có cái gì để tự hào và hãnh diện vì một cuộc sống bị cám dỗ bởi thói quen tiêu cực thôi!
Học cách sử dụng mùa của cuộc sống. Bạn cần quyết định khi nào thì dốc hết sức và khi nào thì thong thả, khi nào thì cần tận dụng và khi nào có thể để cho sự việc tiến triển.
Bạn có thể dễ dàng duy trì giờ làm việc công sở từ năm này sang năm khác và đánh mất cảm giác tự nhiên về những điều ưu tiên và chu kỳ. Đừng để năm này trộn lẫn vào năm khác trong một chuỗi dường như bất tận những nhiệm vụ và trách nhiệm. Hãy để tâm đến mùa của riêng mình, để đảm bảo rằng bạn vẫn luôn ý thức được về giá trị và bản chất của mọi điều.
Jim Rohn
_____
Cuộc đời chúng ta cũng như bốn mùa trong năm. Ai cũng có xuân, hạ, thu, đông của riêng mình. Định nghĩa của chúng ta về xuân hạ thu đông như thế nào thì cũng sẽ quyết định cuộc đời ta như thế.
Mùa xuân thường bắt đầu từ khi bạn sinh ra cho đến năm 18 tuổi. Mùa hạ là khi bước ra khỏi nhà, bắt đầu cuộc sống tự lập. Mùa hạ của bạn rực rỡ hay ảm đạm, kéo dài từ 18 đến 30, 40, 50 hay thậm chí 70 tuổi là nằm ở định nghĩa của bạn.
Và giả sử như kết thúc mùa hạ ở tuổi 70, bạn bắt đầu dành 5 – 10 năm tiếp theo cho mùa thu, và mùa đông nằm trong khoảng hai năm trước khi bạn rời khỏi cõi đời này. Có thể bạn không chắc chắn về mùa thu và mùa đông của mình. Nhưng việc xác định được mùa hạ dừng lại ở đâu, sẽ giúp bạn biết mình sẽ làm gì cho hai mùa tiếp theo.
Tôi cho rằng mùa hè của tôi – thời gian tôi sung sức nhất, hoạt động tích cực nhất là từ giờ đến năm tôi 75 tuổi (nếu các bạn còn cho phép tôi phụng sự cho thành công và giàu có của các bạn).