Mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau về hạnh phúc, có người cho rằng cuộc sống phải thật đầy đủ vật chất mới là hạnh phúc, có người lại nghĩ có được địa vị trong xã hội đó là hạnh phúc, cũng có người cho rằng hạnh phúc là khi có người yêu thương ta và có người để ta yêu thương,… Vậy hạnh phúc với bạn là gì?
Giữa những lo toan của cuộc sống đời thường, chúng ta hiếm khi có thời gian quan tâm đến những người xung quanh. Tuy nhiên, chúng ta không nên chỉ sống cho riêng mình, mà còn phải biết quan tâm tới những người khác, đó mới là hạnh phúc. Hạnh phúc không là khái niệm trừu tượng, xa vời, nhưng thực ra rất đơn giản. Chỉ cần hàng ngày chúng ta làm những công việc thiết thực, hữu ích thì sẽ được mọi người yêu mến, trân trọng.
Bạn sẽ cảm nhận được niềm hạnh phúc tràn ngập từ chính hành động đẹp đẽ của mình. Hãy thể hiện cách sống vì sự tốt đẹp cho người khác bằng hành động chứ không chỉ bằng lời nói. Đó là khi người khác gặp khó khăn, bạn luôn sẵn lòng giúp đỡ. Khi người khác có tâm sự, bạn sẵn sàng lắng nghe, chia sẻ. Khi người khác thành công, bạn sẽ mỉm cười, cùng chung vui với họ. Làm được điều tốt chúng ta sẽ được đền đáp, càng ích kỉ chỉ thêm chịu thiệt thòi. Sống không chỉ là nhận mà còn phải biết cho đi, nhưng không phải ai cũng nhận ra và hiểu được điều đó.
Không phải giàu có, dồi dào tiền bạc thì mới có thể cho đi. Thứ mà chúng ta cho đi ở đây không nhất thiết phải là vật chất mà có thể là tinh thần, đặc biệt là ở tấm lòng của mỗi người. Điều quan trọng, hạnh phúc từ sự cho đi ấy là bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Khi ta cho đi nhiều nhất lại là lúc ta được nhận lại nhiều nhất.
Với Happy Live, thành công là có được những gì bạn muốn và hạnh phúc là cho đi những gì bạn có. Thành công nếu chỉ vì có được một cái nhà, một cái xe, một công việc kiếm được nhiều tiền, những thứ mà chỉ nỗ lực để cho người khác thấy rằng bạn đang rất thành công, thì thực sự nhàm chán. Và rồi chỉ sau một thời gian ngắn, khi đã đạt được tất cả những điều mình muốn, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống của mình bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Hạnh phúc của mỗi người là do mỗi người nắm giữ. Hạnh phúc không dành riêng cho ai, mà nó chỉ đến với những ai biết tìm kiếm và gìn giữ. Hãy sống và yêu thương, biết cho đi nhiều hơn là nhận lại. Cuộc sống này vốn dĩ rất diệu kì, vậy nên nếu có thể mang đến niềm vui, hạnh phúc cho người khác, trong khả năng của mình bạn hãy cứ hào phóng cho đi.
Để tự tin hơn trong những lựa chọn “cho đi”, nền tảng tài chính vững chãi là một yếu tố quan trọng, bạn có thể tìm hiểu cách thức làm chủ đồng tiền cùng Happy Live tại đây: https://bit.ly/lam-chu-dong-tien-happy-live
Khi vừa mở mắt đón chào ngày mới, trước khi bước chân xuống giường và chuẩn bị cho ngày tuyệt vời, tôi sẽ nói: “Tôi sẽ luôn nỗ lực tốt hơn 1% mỗi ngày và sáng tạo cho mình một ngày đáng sống.”
Có lẽ cha đẻ của đầu tư định lượng, Edward Thorp xứng đáng với danh hiệu thiên tài thị trường ấn tượng nhất. Ông biến những quy trình tưởng chừng ngẫu nhiên thành các sự kiện có thể dự đoán được, chuyển đổi nghệ thuật đầu cơ thành bộ môn khoa học hàng thập kỷ trước khi trường phái định lượng trở thành xu thế chủ đạo ở phố Wall.
1. Edward Thorp chỉ ra hãy kết hợp kỹ thuật với cơ bản
Vào giữa thập niên 2000, Edward Thorp phát triển chiến lược hợp đồng tương lai theo xu hướng (trend-following futures strategy). Trong tiến trình đầu tư, ông khám phá ra việc kết hợp thông tin cơ bản với tín hiệu kỹ thuật ưu việt hơn so với chỉ dùng kỹ thuật.
Tại Hedge Fund Market Wizards:
Các yếu tố cơ bản chúng tôi đưa vào tài khoản khác nhau tùy vào khu vực thị trường. Trong các thị trường kim loại và nông sản, dù thị trường bù hoãn bán (backwardation) hay bù hoãn mua (contango), cấu trúc chênh lệch cũng như khối lượng lưu trữ cân đối với kho chứa có thể đóng vai trò quan trọng. Tuy nhiên, ở các thị trường như tiền tệ, các loại yếu tố này không thích hợp.
Kết hợp kỹ thuật với các nguyên tắc cơ bản có thể nâng tỷ lệ chiến thắng của bạn. Tìm các yếu tố cơ bản chính trong thị trường của bạn rồi bổ sung chúng vào tiến trình.
2. Hiệu ứng mỏ neo (Anchoring)
Trong sách “Người Đàn Ông Đánh Bại Mọi Thị Trường”, Edward Thorp mô tả lần giao dịch đầu tiên của ông là mua công ty Electric Autolite. Hai năm tiếp theo, cổ phiếu giảm 50%. Ông quyết định giữ, hy vọng nó trở lại điểm ban đầu để có thể hòa vốn. Cuối cùng cổ phiếu hồi phục và Thorp thoát khỏi vạch xuất phát, nhưng sau đó ông nhận ra mình đã trót dại. Thorp phản ánh qua câu sau:
Những gì tôi làm là tập trung vào một mức giá có ý nghĩa lịch sử duy nhất đối với tôi và chỉ riêng tôi, cụ thể là dựa vào giá mua vào của tôi.
Sai lầm ban đầu của ông có tên là hiệu ứng mỏ neo. Con người có khuynh hướng đặt một ý nghĩa đặc biệt lên mức giá họ gia nhập/ tiếp cận lúc đầu. Nhưng thực tế, những mức giá này không có ý nghĩa bao nhiêu. Đừng bao giờ vì cảm xúc mà gắn bản thân với bất kỳ giá nào.
3. “Giải phẫu” các tít báo tài chính
Cánh nhà báo luôn biết thêm thắt các tiêu đề sao cho thu hút vì công việc của họ là viết bài tường thuật sau mỗi bước chuyển thị trường. Edward Thorp đưa ra cảnh báo để tránh bị cuốn vào tin đồn:
Báo cáo tài chính định kỳ cũng đánh lừa các nhà đầu tư. “Chứng khoán sụt giảm bất thường do những lo ngại về thu nhập” chễm chệ trên dòng tít mục Business Day của tờ New York Times. Bài báo tiếp tục, “Giá cổ phiếu giảm khi các nhà đầu tư tiếp tục lo lắng về kết quả quý ba.” Một sụt giảm? Cùng nhìn xem. “Chỉ số trung bình công nghiệp Dow Jones
(DJIA) giảm 2,96 điểm, xuống còn 10.628,36.” Con số đó tương đương mức giảm 0,03%, so với mức thay đổi bình quân mỗi ngày khoảng 1%. Dựa vào lịch sử thay đổi dao động của chỉ số DJIA, một sự thay đổi kiểu như trang báo giật tít có xác suất xảy ra tới 97% trên tổng thời gian giao dịch của lịch sử DJIA. Khả năng chỉ số Dow chạm tới mức này (0.03%) thậm chí còn thấp hơn tám ngày trong một năm.
Xem thêm ở chương 18: LỪA ĐẢO VÀ NHỮNG SỰ ĐỘC HẠI sách “Người Đàn Ông Đánh Bại Mọi Thị Trường”
Một cách tách tín hiệu khỏi tin đồn là theo dõi dịch chuyển dự kiến của thị trường trong ngày. Để tính toán tỷ lệ phần trăm dịch chuyển dự kiến của S&P 500, hãy lấy chỉ số dao động VIX chia cho căn bậc hai của 252. Nếu giá nằm trong phạm vi đó, dường như bất kỳ “tin tức” nào trong ngày cũng không đáng chú ý.
Nguồn: macro-ops/Dịch: Happy.Live
♥♠? Đọc thêm sách Người Đàn Ông Đánh Bại Mọi Thị Trường: từ sòng bạc Las Vegas tới phố Wall – Edward Thorp: https://bit.ly/bk-aman-tk
Khi bạn hiểu yêu thương là từ tâm và yêu thương là không điều kiện, hãy cứ làm những điều chân thật, thoải mái và hạnh phúc thực sự sẽ tới.
Đừng cho rằng khi yêu thương ai đó là bạn phải nhận được điều gì từ họ.
Không có sự phân biệt rằng ai là người “chuyên cho” hay “chuyên nhận” trong một mối quan hệ, tất cả đều xuất phát từ tâm yêu thương, khi bạn thực sự yêu thương ai đó, bạn sẽ luôn tìm cách làm những điều tốt nhất cho họ. Và tôi tin rằng, những người trong vòng tròn yêu thương của bạn cũng sẽ nghĩ như thế.
Một ngày thứ 7, hãy trở về và kết nối, quan tâm nhiều hơn đến những mối quan trọng trong cuộc đời của bạn và sử dụng 5 ngôn ngữ tình yêu như một cái ôm, một món quà bất ngờ,… để gắn kết hơn nữa bạn nhé.
Trong tất cả các hoạt động kinh doanh, đầu tư, đầu cơ hiện tại, ta thấy một điều: dường như do China (Trung Quốc) đã đóng cửa đủ lâu, để thế giới quên mất những tác động có thể có của Trung Quốc về lực cung và cầu với các loại hàng hóa! Các quyết định mua/bán (long/short) hầu như người ta đã quên đi yếu tố Trung quốc có thể thay đổi cán cân cung hoặc cầu nhanh thế nào trong 1 nốt nhạc khi họ chuyển mình về chính sách.
Ở Châu Âu, Mỹ, Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam, gần 3 năm nay, người ta đã quen với cảnh ”vắng bóng” các du khách Trung Quốc, những người ồn ào, vồn vã nhưng túi tiền chi tiêu thì rất khá!
Những cảnh tượng chen chúc của hàng đoàn người Trung Quốc mua hàng xa xỉ phẩm, túi xách, đồ hiệu ở Paris đã không còn là …thường thức. Người Pháp, cả người Ý nhớ người Trung Quốc!!!
Bóng đá Anh cũng nhớ người Trung Quốc, những du khách vốn tràn ngập phố phường London, Manchester, Liverpool mỗi dịp giải Ngoại Hạng diễn ra từ tháng 8 hàng năm.
Gần gần ở VN, con đường Trần Phú, Nha Trang, đông nghịt khách Trung Quốc đi lại, băng cắt qua đường quanh khu khách sạn Havana cũng vắng bóng. Những du khách Trung Quốc vây kín khu thức ăn tự chọn Buffet tại những khách sạn Mường Thanh toàn quốc cũng chưa xuất hiện trở lại…Tự dưng người ta cảm thấy ”thèm” khách Trung Quốc nhốn nháo, lao xao ấy (về kinh tế) biết bao!
Các cửa khẩu từ Móng Cái, Tân Thanh…vắng lặng, các doanh nghiệp Xuất, nhập khẩu lần lượt sa thải nhân viên hoặc giảm lương,…thật đìu hiu (Bạn tôi phải nghỉ việc, chuyển nghề làm grab taxi hơn 2 năm nay).
Mỗi một lần Trung Quốc rộ lên 1 đợt phong tỏa mới, lúc thì Bắc Kinh, khi thì Thượng Hải, lắm lúc thì Thành Đô…thì hàng hóa thế giới như dầu khí lại chao đảo, các lái buôn chỉ chực có vậy để short-sell . Những lúc ấy, đám long…cảm thấy nhớ Trung Quốc da diết.
Tự bao giờ, gần 3 năm rồi, người ta mới thấy một Trung Quốc kiên nhẫn đúng như phong cách của “ông tổ” Tư Mã Ý đến thế.
Trong Tam Quốc Chí từng mô tả Tư Mã Ý là bậc thầy của người kiên nhẫn, với một vỏ bọc (cover) hoàn hảo để tránh sự phán xét, nghi ngờ của họ Tào. Thực chất, ông đã tránh né hoàn hảo sự nghi kị với vỏ bọc hoàn hảo về một con người có tài, nhưng ngoan ngoãn, tuyệt đối trung thành và không có mưu đồ riêng, tham vọng nhỏ…tới 3 đời nhà họ Tào, gồm: Tào Tháo, Tào Phi, Tào Duệ, để cuối cùng mới cùng 2 người con của mình là Tư Mã Sư và Tư Mã Siêu xoán ngôi, lật đổ nhà họ Tào (Tào Ngụy).
Nhớ câu chuyện khi Tào Xung mất vì chuột độc cắn (thực chất là bị rắn độc cắn…mà phim thì cho rằng do Tào Phi ngấm ngầm hại em mình, người thông minh, được Tào Tháo yêu thương nhất, có thể cạnh tranh Vương Vị với Phi), Tư Mã Ý đã luôn miệng mắng mỏ và thực chất dạy dỗ Tào Phi rằng: “Công tử tuyệt đối không được nhận tội, mọi giá không được nhận tội”. “Võ này” cũng được Tư Mã Ý áp dụng khi tự lăn bánh xe ngựa qua chân mình để trốn đi cùng Quách Gia, Dương Tu tháp tùng Tào Tháo trong trận chiến Quan Độ…
Lâu lắm rồi, người ta mới thấy quá khứ và hiện tại lại có những thứ không khỏi khiến người ta suy nghĩ, liên tưởng và đem tư duy phản biện, critical thinking vào cuộc.
Trời ạ. Thật kiên trì, phương pháp này làm cả thế giới phải nhớ tới Trung Quốc và thậm chí nhớ họ da diết về những du khách, dòng chảy tiền bạc, và cả dòng chảy hàng hóa. Thế giới ”thèm” lắm những con chip xe hơi của họ sản xuất được xuất khẩu rộng rãi, thèm lắm những mặt hàng tiêu dùng giá rẻ, thèm lắm biên giới của họ được mở cửa…để đến chơi. (Tác giả là tôi cũng thèm họ mở cửa để đi Trương Gia Giới, rồi đi Thành Đô nữa ).
Nói gì thì nói, hội chứng thèm Trung Quốc sẽ lên tới phát cuồng và mọi động thái của Trung Quốc sau tháng 10 này, cụ thể ngày 16/10 và trong tháng 11 sẽ khiến mọi thứ có vẻ sẽ ”bình thường” lại đôi chút.
Nhờ đó FED bớt diều hâu hơn trong việc chống lạm phát thì sao?
P/S: Chẳng riêng thế giới ”nhớ” Trung Quốc, mà tôi tin là người Trung Quốc cũng nhớ thế giới Âu Châu, Á Châu và Mỹ lắm rồi…thôi thôi thôi, hậu duệ của Tư Mã Ý ơi…mau nhanh nhanh…